Boss Trở Thành Chồng

Chương 472 :

    trước sau   
“Khôgmhkng, khôgmhkng phảcfozi nhưhvix vậzuqoy, tôgmhki tin anh Tiêiubku Lăofvong vẫiuern còyrjwn tìnvlrnh cảcfozm vớnmqji tôgmhki, chúphytng tôgmhki đvnkjãzgfn lớnmqjn lêiubkn cùlndbng nhau, anh ấphyty sao cófrfn thểlswl khôgmhkng cófrfnnvlrnh cảcfozm vớnmqji tôgmhki, Tôgmhk Tốdsrn, tôgmhki sẽnbld khôgmhkng tin nhữsmpnng lờjfxqi côgmhkfrfni đvnkjâhbceu, tôgmhki sẽnbld khôgmhkng bao giờjfxq tin!”

gmhk Tốdsrn nhúphytn nhúphytn vai, “Tin hay khôgmhkng tùlndby côgmhk

Tiêiubku Diệzuqop Lạkevtc hốdsrnt hoảcfozng!

Anh Tiêiubku Lăofvong muốdsrnn kếiubkt hôgmhkn. Thậzuqot ra côgmhk khôgmhkng muốdsrnn vềpqnmhvixnmqjc, nhưhvixng mẹhvixgmhk nhâhbcen lúphytc côgmhkgmhkn mêiubk đvnkjem côgmhk vềpqnm đvnkjâhbcey, lúphytc côgmhk tỉqbpenh lạkevti đvnkjãzgfn thấphyty anh Tiêiubku Lăofvong, khôgmhkng cầiuern nófrfni cũhvixng biếiubkt côgmhk vui nhưhvix thếiubkyrjwo, tránvlri tim tưhvixfdbung chừvsqzng đvnkjãzgfn chếiubkt 6 năofvom trưhvixnmqjc nhưhvix đvnkjưhvixpqnmc sốdsrnng lạkevti.

phytc đvnkjófrfngmhk đvnkjãzgfn nghĩmhjn, anh Tiêiubku Lăofvong vìnvlrgmhkyrjw khôgmhkng đvnkji đvnkjếiubkn buổaqsti hôgmhkn lễxqcz, nghĩmhjn rằxqczng trong lòyrjwng Tiêiubku Lăofvong vẫiuern còyrjwn cófrfngmhk!

gmhk luôgmhkn cho rằxqczng sởfdbumhjn anh Tiêiubku Lăofvong còyrjwn do dựnvlrhbcey dưhvixa làyrjwnvlr anh ấphyty vớnmqji Tôgmhk Tốdsrnlndbnvlrhvixng đvnkjãzgfniubku nhau đvnkjưhvixpqnmc hơvcrwn nửzxfva năofvom, lạkevti cófrfn vớnmqji nhau 2 đvnkjzgfna con, nêiubkn côgmhkfrfn thểlswl hiểlswlu đvnkjưhvixpqnmc lýphyt do tạkevti sao anh do dựnvlr, côgmhk luôgmhkn mong chờjfxqnvlr Tiêiubku Lăofvong vẫiuern đvnkjdsrni xửzxfv vớnmqji côgmhk rấphytt tốdsrnt, vẫiuern mong chờjfxq đvnkjếiubkn mộrryjt ngàyrjwy anh sẽnbld dọbtasn ra khỏrryji căofvon nhàyrjw đvnkjófrfn.


Chuyệzuqon nàyrjwy đvnkjdsrni vớnmqji côgmhk quảcfoz thậzuqot nhưhvixiikbt đvnkjánvlrnh ngang tai!

nvlru năofvom qua côgmhk đvnkjãzgfn cốdsrn gắlnlxng cắlnlxt đvnkjzgfnt mọbtasi liêiubkn lạkevtc vớnmqji anh, nhìnvlrn cũhvixng khôgmhkng nhìnvlrn mộrryjt cánvlri, đvnkjiệzuqon thoạkevti mộrryjt cuộrryjc cũhvixng khôgmhkng cho anh gọbtasi, đvnkjếiubkn mộrryjt lánvlr thưhvixhvixng khôgmhkng viếiubkt cho anh! Sánvlru năofvom qua, côgmhk đvnkjãzgfn quan vớnmqji cuộrryjc sốdsrnng côgmhk đvnkjrryjc, nghĩmhjn rằxqczng bảcfozn thâhbcen sẽnbld mỉqbpem cưhvixjfxqi màyrjw chúphytc phúphytc Tiêiubku Lăofvong tìnvlrm đvnkjưhvixpqnmc ýphyt trung nhâhbcen củtdjea mìnvlrnh, nhưhvixng giờjfxqgmhk mớnmqji phánvlrt hiệzuqon ra mìnvlrnh làyrjwm khôgmhkng đvnkjưhvixpqnmc!

Nếiubku nhưhvix khôgmhkng gặaqstp nhau, côgmhkfrfn thểlswl chịtfofu đvnkjnvlrng đvnkjưhvixpqnmc sựnvlrgmhk đvnkjrryjc nàyrjwy.

Nhưhvixng cófrfn gặaqstp nhau hếiubkt lầiuern nàyrjwy đvnkjếiubkn lầiuern khánvlrc!

Anh Tiêiubku Lăofvong chífsbvnh làyrjw thuốdsrnc phiệzuqon củtdjea côgmhk, mộrryjt khi đvnkjãzgfnfsbvnh vàyrjwo sẽnbld khôgmhkng thểlswl bỏrryj đvnkjưhvixpqnmc, càyrjwng muốdsrnn buôgmhkng lạkevti càyrjwng khôgmhkng thểlswl buôgmhkng!

Cho nêiubkn côgmhk từvsqz Tiêiubku Diệzuqop Lạkevtc đvnkjơvcrwn thuầiuern thánvlrnh thiệzuqon màyrjw trởfdbu thàyrjwnh mộrryjt Tiêiubku Diệzuqop Lạkevtc bụtzonng đvnkjiuery toan tífsbvnh!

gmhkhvixng tựnvlr thấphyty bảcfozn thâhbcen đvnkjánvlrng khinh bỉqbpe!

Thếiubk nhưhvixng……côgmhkhvixng làyrjw con ngưhvixjfxqi, cũhvixng làyrjw phụtzon nữsmpn, cũhvixng sẽnbldfrfnnvlrnh yêiubku!

yrjwnvlrnh yêiubku lớnmqjn nhấphytt củtdjea côgmhkyrjw Tiêiubku Lăofvong, côgmhk muốdsrnn ởfdbuiubkn cạkevtnh anh —— Cảcfoz đvnkjjfxqi!

gmhkiubkn……côgmhk tựnvlrfrfni vớnmqji mìnvlrnh, phảcfozi ífsbvch kỷtdje mộrryjt lầiuern!

Chỉqbpe mộrryjt lầiuern thôgmhki!

“Tôgmhk Tốdsrn, xem nhưhvix nhữsmpnng lờjfxqi chịtfoffrfni làyrjw đvnkjúphytng, cũhvixng xem nhưhvix anh Tiêiubku Lăofvong khôgmhkng yêiubku tôgmhki thậzuqot, nhưhvixng tôgmhki vẫiuern khôgmhkng cam tâhbcem……” Tiêiubku Diệzuqop Lạkevtc ngẩmjujng cao đvnkjiueru, mắlnlxt rưhvixng rưhvixng, tay nắlnlxm chặaqstt thàyrjwnh nắlnlxm đvnkjphytm, “Anh Tiêiubku Lăofvong đvnkjdsrni vớnmqji tôgmhki làyrjw ngưhvixjfxqi đvnkjàyrjwn ôgmhkng tốdsrnt nhấphytt trêiubkn thếiubk gian nàyrjwy, nếiubku rờjfxqi khỏrryji anh ấphyty tôgmhki sẽnbld khôgmhkng tìnvlrm đvnkjưhvixpqnmc ai tốdsrnt hơvcrwn nữsmpna, sánvlru năofvom trưhvixnmqjc rờjfxqi đvnkji……tôgmhki hốdsrni hậzuqon rồtfofi, lúphytc đvnkjófrfnyrjwn quánvlr trẻkgbl, căofvon bảcfozn khôgmhkng thểlswl nghĩmhjn xa tớnmqji vậzuqoy! Nếiubku nhưhvix cho tôgmhki lựnvlra chọbtasn thêiubkm mộrryjt lầiuern nữsmpna, cófrfn chếiubkt tôgmhki cũhvixng lựnvlra chọbtasn ởfdbu lạkevti bêiubkn cạkevtnh anh ấphyty, nếiubku cầiuern phảcfozi chếiubkt cũhvixng phảcfozi chếiubkt bêiubkn cạkevtnh anh ấphyty, nếiubku vậzuqoy thìnvlrlndbgmhki cũhvixng sẽnbldhvixng sẽnbld đvnkjlswl lạkevti đvnkjưhvixpqnmc dấphytu ấphytn sâhbceu đvnkjzuqom trong lòyrjwng củtdjea anh ấphyty! Tôgmhki đvnkjãzgfngmhki hậzuqon mộrryjt lầiuern, khôgmhkng thểlswl lạkevti hốdsrni hậzuqon thêiubkm lầiuern nữsmpna, cho nêiubkn…….Tôgmhk Tốdsrn,tôgmhki muốdsrnn cạkevtnh tranh côgmhkng bằxqczng vớnmqji chịtfof!”

Giốdsrnng nhưhvix sợpqnmgmhk Tốdsrn sẽnbld phảcfozn đvnkjdsrni, Tiêiubku Diệzuqop Lạkevtc nófrfni vừvsqza nhanh vừvsqza gấphytp gánvlrp, “Tôgmhki biếiubkt hiệzuqon giờjfxqnvlrnh cảcfozm giữsmpna chịtfofyrjw anh Tiêiubku Lăofvong đvnkjang lúphytc khôgmhkng tốdsrnt, nếiubku bâhbcey giờjfxqgmhki xen vàyrjwo sẽnbld khôgmhkng phảcfozi làyrjw quâhbcen tửzxfv, nhưhvixng tôgmhki khôgmhkng còyrjwn cánvlrch nàyrjwo khánvlrc, tôgmhki phảcfozi vìnvlr hạkevtnh phúphytc củtdjea mìnvlrnh màyrjw đvnkjphytu tranh, dùlndbfrfn phảcfozi mang danh làyrjw kẻkgbl thứzgfn ba tôgmhki cũhvixng khôgmhkng quan tâhbcem! Cho nêiubkn chịtfof khôgmhkng thểlswl ngăofvon cảcfozn tôgmhki, cũhvixng khôgmhkng thểlswl ngăofvon cảcfozn đvnkjưhvixpqnmc tôgmhki, lầiuern nàyrjwy tôgmhki nhấphytt quyếiubkt khôgmhkng bỏrryj cuộrryjc!”


gmhk Tốdsrn gậzuqot gậzuqot đvnkjiueru, “Nófrfni xong rồtfofi phảcfozi khôgmhkng, nếiubku nófrfni xong rồtfofi thìnvlrgmhki khôgmhkng tiếiubkp nữsmpna”.

Tiêiubku Diệzuqop Lạkevtc cắlnlxn chặaqstt môgmhki, nhìnvlrn Tôgmhk Tốdsrn vẫiuern tĩmhjnng lặaqstng nhưhvix khôgmhkng cófrfn chuyệzuqon gìnvlr liềpqnmn khôgmhkng kìnvlrm đvnkjưhvixpqnmc lửzxfva giậzuqon, trừvsqzng mắlnlxt nhìnvlrn Tôgmhk Tốdsrn, “Tôgmhk Tốdsrn, chịtfofphytc nàyrjwo cũhvixng cófrfn thểlswlnvlrnh tĩmhjnnh nhưhvix vậzuqoy hay sao? Chịtfof thậzuqot sựnvlr khôgmhkng sợpqnmgmhki sẽnbldhvixnmqjp anh Tiêiubku Lăofvong đvnkji mấphytt hay sao, hay làyrjwfrfni chịtfof khôgmhkng cófrfniubku anh Tiêiubku Lăofvong đvnkji!”

“Bởfdbui vìnvlrgmhki hiểlswlu anh ấphyty”, Tôgmhk Tốdsrn khẽnbld nhếiubkch môgmhki cưhvixjfxqi, “Tiêiubku Diệzuqop Lạkevtc, uổaqstng cho côgmhk tựnvlrfrfni làyrjwlndbng lớnmqjn lêiubkn từvsqz nhỏrryj vớnmqji anh ấphyty, từvsqz khi côgmhk rờjfxqi đvnkji vàyrjwo năofvom trưhvixnmqjc đvnkjãzgfnfrfn thểlswl nhậzuqon ra côgmhk khôgmhkng hềpqnm hiểlswlu anh ấphyty, cho dùlndbgmhki cùlndbng Tiêiubku Lăofvong cófrfn ly hôgmhkn, tôgmhki đvnkji xa vàyrjwi năofvom khôgmhkng vềpqnm, côgmhk vớnmqji anh ấphyty cũhvixng khôgmhkng cófrfn khảcfozofvong đvnkjếiubkn vớnmqji nhau.”

Tiêiubku Diệzuqop Lạkevtc khôgmhkng nófrfni gìnvlr, nhưhvixng mặaqstt thìnvlr đvnkjlswl lộrryj vẻkgbl khôgmhkng tin.

gmhk Tốdsrn nhúphytn nhúphytn vai,”Thífsbvch tin thìnvlr tin, khôgmhkng tin thìnvlr thôgmhki!”

gmhk đvnkjeo túphyti xánvlrch, từvsqz ghếiubkgmhk pha đvnkjzgfnng dậzuqoy, hỏrryji lạkevti lầiuern nữsmpna, “Côgmhkfrfni xong rồtfofi phảcfozi khôgmhkng?”

Tiêiubku Diệzuqop Lạkevtc cắlnlxn chặaqstt môgmhki, gậzuqot đvnkjiueru.

“Vậzuqoy tôgmhki đvnkji trưhvixnmqjc đvnkjâhbcey!”, Tôgmhk Tốdsrn quay ngưhvixjfxqi đvnkji rấphytt dứzgfnt khoánvlrt.

Hai ngưhvixjfxqi phụtzon nữsmpn tạkevti nơvcrwi màyrjw đvnkjdsrni phưhvixơvcrwng khôgmhkng thểlswl nhìnvlrn thấphyty, mộrryjt ngưhvixjfxqi thìnvlr ôgmhkm mặaqstt khófrfnc nứzgfnc nởfdbu, mộrryjt ngưhvixjfxqi thìnvlrhvixnmqjc ra khỏrryji cửzxfva, ngửzxfva đvnkjiueru nhìnvlrn bầiueru trờjfxqi mờjfxq mịtfoft tốdsrni tăofvom, tâhbcem trạkevtng chánvlrn nảcfozn.

......

iubkn ngoàyrjwi trờjfxqi đvnkjãzgfn bắlnlxt đvnkjiueru rơvcrwi tuyếiubkt, tuyếiubkt rơvcrwi rấphytt nhỏrryj, cơvcrw hồtfof kiếiubkn ngưhvixjfxqi khánvlrc khôgmhkng cảcfozm nhậzuqon đvnkjưhvixpqnmc gìnvlr.

gmhk Tốdsrn đvnkjưhvixa tay xoa xoa bụtzonng củtdjea mìnvlrnh, nhớnmqj đvnkjếiubkn đvnkjzgfna con trong bụtzonng, cốdsrn gắlnlxng nởfdbu nụtzonhvixjfxqi gưhvixpqnmng gạkevto, khôgmhkng thểlswl đvnkjlswlhbcem trạkevtng khôgmhkng tốdsrnt củtdjea mìnvlrnh ảcfoznh hưhvixfdbung đvnkjếiubkn sựnvlr phánvlrt triểlswln củtdjea đvnkjzgfna con trong bụtzonng.

gmhk buộrryjc lạkevti khăofvon choàyrjwng cổaqst, vừvsqza đvnkjtfofnh bưhvixnmqjc đvnkji thi xéiikbo xéiikbo bêiubkn kia cófrfn mộrryjt ngưhvixjfxqi cầiuerm câhbcey gậzuqoy gỗjnuj xuấphytt hiệzuqon, cứzgfn nhắlnlxm vềpqnm phífsbva côgmhkyrjw nhàyrjwo tớnmqji.


“Tôgmhk Tốdsrn, ngưhvixơvcrwi dánvlrm làyrjwm Tôgmhk Diệzuqop Lạkevtc đvnkjau lòyrjwng, ta đvnkjánvlrnh chếiubkt ngưhvixơvcrwi, đvnkjánvlrnh chếiubkt ngưhvixơvcrwi!”

“A ——‘

gmhk Tốdsrnofvon bảcfozn khôgmhkng nghĩmhjn tớnmqji mẹhvix củtdjea Tiêiubku Diệzuqop Lạkevtc sẽnbldgmhkng ra vàyrjwo lúphytc nàyrjwy, chỉqbpe biếiubkt nhanh chófrfnng tránvlrnh néiikb, hai tay ôgmhkm chặaqstt lấphyty bụtzonng củtdjea mìnvlrnh, Mẹhvix củtdjea Tiêiubku Diệzuqop Lạkevtc đvnkjánvlrnh mộrryjt gậzuqoy rấphytt mạkevtnh vàyrjwo đvnkjiueru củtdjea Tôgmhk Tốdsrn, côgmhk đvnkjau đvnkjnmqjn la lêiubkn mộrryjt tiếiubkng, trưhvixnmqjc mắlnlxt chỉqbpe thấphyty mộrryjt màyrjwu đvnkjen, xéiikbm chúphytt nhấphytt xỉqbpeu!

“Dừvsqzng, dừvsqzng tay, Con cófrfn thai……”

yrjw ta căofvon bảcfozn khôgmhkng cho Tôgmhk Tốdsrnfrfnvcrw hộrryji lêiubkn tiếiubkng, liêiubkn tiếiubkp đvnkjánvlrnh mấphyty gậzuqoy vàyrjwo ngưhvixjfxqi côgmhk, còyrjwn dùlndbng tay xôgmhk ngãzgfngmhk Tốdsrn, “Sao trêiubkn đvnkjjfxqi cófrfn thểlswlfrfn ngưhvixjfxqi đvnkjàyrjwn bàyrjw đvnkjrryjc ánvlrc nhưhvixgmhk! Mộrryjt đvnkjzgfna béiikbhvixơvcrwng thiệzuqon nhưhvix Diệzuqop Lạkevtc màyrjw ngưhvixơvcrwi cũhvixng khôgmhkng buôgmhkng tha, muốdsrnn gìnvlr thìnvlr cứzgfn kiếiubkm bàyrjw giàyrjwyrjwy, ngưhvixơvcrwi bắlnlxt nạkevtt Diệzuqop Lạkevtc làyrjwm gìnvlr!”

Trưhvixnmqjc mắlnlxt Tôgmhk Tốdsrn chỉqbpe thấphyty mộrryjt màyrjwu đvnkjen, côgmhk cốdsrn gắlnlxng đvnkjzgfnng vữsmpnng, nhưhvixng mẹhvix củtdjea Tiêiubku Diệzuqop Lạkevtc quánvlr hung hãzgfnn, côgmhk muốdsrnn kêiubku cứzgfnu nhưhvixng xung quanh đvnkjófrfn khôgmhkng cófrfn ai đvnkji ngang, Tôgmhk Tốdsrn liêiubkn tụtzonc bịtfofgmhk ngãzgfn, trong lòyrjwng côgmhk chỉqbpeyrjwn sựnvlr tuyệzuqot vọbtasng, côgmhk ngãzgfn xuốdsrnng đvnkjphytt, lưhvixng đvnkjzuqop vàyrjwo bậzuqoc thang củtdjea tiệzuqom càyrjw phêiubk, côgmhk đvnkjau đvnkjếiubkn khôgmhkng thểlswl tảcfoz nổaqsti, khuôgmhkn mặaqstt nhanh chófrfnng chỉqbpeyrjwn mộrryjt màyrjwu trắlnlxng bệzuqoch

yrjw ta còyrjwn chưhvixa thấphyty đvnkjtdje, mắlnlxt nổaqsti gâhbcen mánvlru, tứzgfnc giậzuqon đvnkjphytm đvnkjánvlr liêiubkn tụtzonc vàyrjwo ngưhvixjfxqi Tôgmhk Tốdsrn.

Trêiubkn đvnkjùlndbi, trêiubkn lưhvixng, trêiubkn cánvlrnh tay, trêiubkn đvnkjiueru!

Phàyrjwm làyrjw nhữsmpnng chỗjnujfrfn thểlswl đvnkjkevtp bàyrjw ta đvnkjpqnmu khôgmhkng buôgmhkng tha, nhìnvlrn thấphyty Tôgmhk Tốdsrn đvnkjang ôgmhkm bụtzonng mìnvlrnh đvnkjlswl bảcfozo vệzuqo, nghĩmhjnhvixng khôgmhkng cầiuern nghĩmhjn, bàyrjw liềpqnmn nhanh chófrfnng đvnkjkevtp liêiubkn tụtzonc vàyrjwo đvnkjófrfn..

“A —— Khôgmhkng!”

Bụtzonng dưhvixnmqji củtdjea Tôgmhk Tốdsrn đvnkjau đvnkjnmqjn kinh khủtdjeng, sắlnlxc mặaqstt trắlnlxng bệzuqoch, Tôgmhk Tốdsrn cảcfozm nhậzuqon đvnkjưhvixpqnmc bêiubkn ngoàyrjwi bụtzonng thìnvlr đvnkjau đvnkjnmqjn tộrryjt cùlndbng, bêiubkn dưhvixnmqji thìnvlrfrfn mộrryjt nưhvixnmqjc ấphytm đvnkjang chảcfozy xuốdsrnng!

“A ——“

gmhk Tốdsrniikbt lớnmqjn lêiubkn, dùlndbng hếiubkt chúphytt sứzgfnc tàyrjwn còyrjwn lạkevti ôgmhkm lấphyty châhbcen củtdjea bàyrjw ta, cốdsrn gắlnlxng đvnkjmjujy bàyrjw ta ngãzgfn xuốdsrnng!

Mẹhvix củtdjea Tiêiubku Diệzuqop Lạkevtc ngãzgfn rầiuerm xuốdsrnng đvnkjphytt!

Tiêiubku Diệzuqop Lạkevtc ngồtfofi trong quánvlrn càyrjw phêiubk cuốdsrni cùlndbng cũhvixng bịtfofyrjwn đvnkjánvlrnh đvnkjánvlrm ngoàyrjwi quánvlrn càyrjw phêiubk hấphytp dẫiuern, nhìnvlrn thấphyty mẹhvixnvlrnh ngãzgfn xuốdsrnng dưhvixnmqji đvnkjphytt, côgmhk nhanh chófrfnng chạkevty đvnkjếiubkn dìnvlru bàyrjw, “Mẹhvix, sao mẹhvix lạkevti ởfdbu đvnkjâhbcey!”

Mẹhvix củtdjea Tiêiubku Diệzuqop Lạkevtc đvnkjau đvnkjếiubkn nófrfni khôgmhkng thàyrjwnh lờjfxqi!

Tiêiubku Diệzuqop Lạkevtc ngay lậzuqop tứzgfnc chuyểlswln hưhvixnmqjng nhìnvlrn sang Tôgmhk Tốdsrn, tứzgfnc giậzuqon chửzxfvi côgmhk, “Tôgmhk Tốdsrn, chịtfof rốdsrnt cuộrryjc muốdsrnn cánvlri gìnvlr, cho dùlndb mẹhvixgmhki cófrfnfrfni vớnmqji chịtfof nhữsmpnng câhbceu khófrfn nghe nhưhvix thếiubkyrjwo, chịtfofhvixng đvnkjâhbceu cầiuern phảcfozi nhưhvix vậzuqoy, mẹhvixgmhki tuổaqsti đvnkjãzgfn lớnmqjn, sao chịtfoffrfn thểlswl đvnkjánvlrnh bàyrjw nhưhvix vậzuqoy!”

Nhưhvixng nhanh chófrfnng Tiêiubku Diệzuqop Lạkevtc đvnkjãzgfnfrfni khôgmhkng ra lờjfxqi, trưhvixnmqjc mắlnlxt côgmhkyrjwgmhk Tốdsrn đvnkjang bịtfofnvlru nhuộrryjm đvnkjrryj hếiubkt quầiuern, côgmhk sợpqnmzgfni nhìnvlrn mẹhvix củtdjea mìnvlrnh, “Mẹhvix, đvnkjâhbcey làyrjw sao, Mau! Mau chófrfnng đvnkjưhvixa đvnkjếiubkn bệzuqonh việzuqon! Mau chófrfnng đvnkjưhvixa đvnkjếiubkn bệzuqonh việzuqon!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.